Chồng đưa 15 triệu/tháng cho mẹ chăm vợ đẻ, về nhà đột xuất ch:ết lặng thấy vợ lén nu:ốt vội bát CƠM THIU TRỘN ĐẦU CÁ xương thừa. Hành động sau đó của người chồng còn kinh khủng hơn nhiều…

Con trai tôi khóc. Tiếng khóc ngằn ngặt, xé vải, dai dẳng từ đêm này qua đêm khác khiến cả căn nhà lúc nào cũng như có đám.
Vợ tôi – Huệ, mới sinh được nửa tháng nhưng người gầy rộc đi, hốc hác như một cái xác không hồn. Mấy ngày nay, cô ấy bảo bị mất sữa. Thằng bé đói, ngậm vào ti mẹ không có gì liền nhả ra, gào khóc tím tái mặt mày. Tôi đi làm cả ngày áp lực, tối về chỉ muốn ngủ một giấc yên ổn cũng không xong.
Nhiều đêm, trong cơn ngái ngủ và bực bội, tôi đã quát vợ: “Em làm mẹ kiểu gì thế? Có mỗi việc ăn với ngủ để lấy sữa cho con cũng không làm được. Nhìn con người ta bụ bẫm, còn con mình thì như con mèo hen. Em không thấy xót à”?
Huệ chỉ cúi đầu, nước mắt lã chã rơi xuống ngực áo, lí nhí: “Em xin lỗi… Em cũng cố ăn rồi nhưng sữa không về”…
Tôi chán nản, quăng cái gối rồi ra sô pha nằm. Tôi cứ nghĩ vợ mình cơ địa kém, hoặc do cô ấy lười ăn, kén chọn. Hàng tháng tôi đưa cho mẹ tôi 15 triệu tiền chợ, dặn bà phải tẩm bổ cho con dâu thật tốt. Mẹ tôi lúc nào cũng vồn vã: “Mày cứ yên tâm, mẹ chăm nó như trứng mỏng, gà tần, chân giò ngày nào cũng có”.
Tôi tin mẹ tuyệt đối. Cho đến trưa hôm ấy. Công ty mất điện đột xuất, tôi được về sớm lúc 11 giờ trưa. Tôi định không báo trước để tạo bất ngờ, ghé qua chợ mua cho vợ hộp sữa ngoại xem có cải thiện được tình hình không.



